Đường dây nóng hỗ trợ   1900 54 54 81

Chuyện một người bưu tá ở vùng cao

Mặc cho nắng nóng oi bức ngày hè, hay cái rét căm căm của trời đông lạnh giá, bước chân của người bưu tá trẻ Đinh Văn Thương vẫn rảo khắp thôn bản để hành trình của những cánh thư, những tờ báo, những gói bưu phẩm… được nhanh chóng đến tay người nhận. Sự tận tụy với nghề của anh Đinh Văn Thương để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng người dân địa phương, dù rằng anh Thương mới chỉ gắn bó với nghề được hơn hai năm.

Sinh năm 1982, mới gắn bó được với công việc của một bưu tá hơn 2 năm, song cũng đủ để anh Đinh Văn Thương, thôn Đồng Quân, xã Cúc Phương (Nho Quan) tìm được niềm vui, sự thú vị và ý nghĩa từ công việc vất vả này. Anh Thương kể, ngày xưa, khi chúng tôi còn nhỏ, hình ảnh bác đưa thư thật gần gũi, thân quen. 

Ngày ấy, cả xóm tôi có một bác có điều kiện kinh tế khá giả hơn, bác đặt mua Báo Thiếu niên tiền phong để cho con cái đọc. Từ đó, tờ báo trở thành món ăn tinh thần của bọn trẻ trong xóm chúng tôi. Mỗi tuần có một số báo, được bác bưu tá chuyển đến vào cuối buổi chiều ngày thứ 6 vậy là cả đám trẻ trong xóm háo hức chờ đợi tiếng xe đạp lanh canh, tiếng gọi quen thuộc của bác bưu tá: “Ra lấy báo nào”. Tốt nghiệp THPT, chúng tôi lại vỡ òa hạnh phúc khi được bác bưu tá chuyển đến tờ báo kết quả thi Đại học, giấy báo nhập học. Lớn lên chút nữa, bác bưu tá lại trở thành hình ảnh của “vị thần tình yêu”, là người chắp nối trái tim của chàng trai, cô gái yêu nhau bằng việc chuyển những lá thư tình… cứ như vậy, hình ảnh bác bưu tá càng thêm gần gũi, thân thương đối với mọi gia đình và để lại ấn tượng mạnh đối với anh Đinh Văn Thương.

Dù vậy, việc đến với nghề bưu tá đối với anh Thương đó vẫn là một bước ngoặt khá bất ngờ. Cô con gái bé nhỏ của anh Thương năm nay đã 6 tuổi, nhưng bé không thể đến trường vì sức khỏe yếu. Bé gái là kết quả của tình yêu với người vợ trẻ. Nhưng hạnh phúc của vợ chồng anh không trọn vẹn, vợ anh bỏ đi khi mới sinh con được hơn 1 tháng. Không nói nhiều về lý do người vợ trẻ bỏ đi, anh Thương chỉ nói cho chúng tôi nghe về tình yêu mà anh dành cho cô con gái tật nguyền, chịu nhiều thiệt thòi. Gà trống nuôi con, hàng tuần anh Thương đều đặn đưa con đi bệnh viện. 

Những ngày con gái nằm viện, anh Thương “xoay như chong chóng” để vừa chăm con, vừa cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của người bưu tá. ở xã Cúc Phương, hầu như ai cũng biết về hoàn cảnh của anh mà cảm thông, chia sẻ. Vất vả là vậy, song chẳng khi nào anh làm chậm thư tín, sách báo đến tay người nhận, nhất là đối với những bưu phẩm chuyển phát nhanh. Rồi anh Thương kể cho chúng tôi nghe về một ngày làm việc của mình. Không giống như những công việc khác, một ngày làm việc của anh bắt đầu từ lúc 9 giờ sáng. Ra bưu điện văn hóa xã, rồi vượt chặng đường gần 20 km ra Bưu điện huyện Nho Quan để nhận công văn, sách báo, thư tín… rồi lại quay ngược hành trình trở về xã. Vừa tranh thủ ăn bữa cơm trưa, anh Thương vội vã căn cứ vào địa chỉ người nhận, cẩn thận phân loại và sắp xếp thứ tự các loại giấy tờ, công văn… để có một cung đường di chuyển hợp lý nhất, rồi anh bắt đầu lên đường làm nhiệm vụ của một bưu tá. “Cúc Phương có 10 thôn, bản, địa bàn rất rộng. Đường vào nhiều thôn, bản còn gập ghềnh khó đi, vì vậy, để chuyển hết được số sách báo, thư tín, công văn thì tôi phải bắt đầu đi từ khá sớm. Vậy mà ngày nào cũng về nhà khi trời đã nhá nhem, nhà nhà đã lên đèn. Không theo giờ hành chính, cứ khi nào chuyển hết số thư, báo, bưu phẩm này thì mới kết thúc một ngày làm việc. 

Có những bưu phẩm, thư chuyển phát nhanh đến thì dù có mưa bão hay tối muộn cũng phải đưa kịp thời đến tay người nhận. Vất vả, áp lực, thu nhập thấp, song nghề này đã để lại nhiều kỷ niệm khó quên, khiến tôi càng thêm gắn bó với nghề”- anh Thương nói. Đối với nghề bưu tá, thời tiết nắng nóng thì vất vả lắm, nhưng so với những ngày mưa gió thì vẫn còn nhàn hạ hơn nhiều. Trời mưa, việc đi lại đã khó khăn, mình còn phải tìm cách để bao bọc, che đậy cẩn thận để khi đến tay người nhận, các sản phẩm vẫn còn nguyên vẹn. Người có thể ướt, chứ công văn, giấy tờ thì không thể ướt được. 

Đó là chưa kể vào mùa mưa bão, nhiều đoạn đường không thể đi nổi do đất đá ngổn ngang sau khi bị sạt lở, những lúc ấy, anh phải gửi xe để đi bộ lên tận nơi kịp giao hàng. Vì với anh Thương, anh sẽ cảm thấy day dứt dù chỉ một tờ báo, một bức thư tín chưa phát xong. Với sự nhiệt tình, mẫn cán, trách nhiệm với công việc, anh Đinh Văn Thương đã thực sự là người bưu tá được chính quyền địa phương, nhân dân và ngành Bưu điện tin tưởng, yêu mến.