Đường dây nóng hỗ trợ   1900 54 54 81

Bức thư đạt giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU 43

Ngày 17/4/2014 vừa qua, Ban Tổ chức, Ban Giám khảo cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 43 năm 2014 (UPU 43) của Việt Nam đã họp tổng kết cuộc thi UPU43 tại Việt Nam. Tại cuộc họp, các thành viên Ban tổ chức, Ban giám khảo quốc gia đã thống nhất chọn bức thư của em Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, quận Ngô Quyền, TP. Hải Phòng để trao giải Nhất quốc gia cuộc thi năm nay.

 

Phạm Phương Thảo, học sinh lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, TP. Hải Phòng

 

Theo kết quả chấm thi của Ban giám khảo quốc gia, bức thư dự thi của em Phạm Phương Thảo đạt điểm số cao nhất là 16,9 điểm. Đồng thời, trong cuộc họp các thành viên Ban giám khảo quốc gia, bài dự thi của em Phạm Phương Thảo cũng đã được cả 10 thành viên Ban giám khảo bỏ phiếu chọn trao giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư UPU năm nay của Việt Nam. Ban giám khảo quốc gia đánh giá đây là một bức thư rất xúc động, giàu lòng nhân ái và có tính chung, tính phổ quát cao. Bức thư đạt giải Nhất quốc gia sẽ được dịch sang tiếng Pháp và được Ban tổ chức gửi tới Văn phòng UPU tại Thụy Sỹ vào ngày 25/4/2014 để đại diện thiếu nhi Việt Nam dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43.

 

Cổng Thông tin điện tử Bưu điện Việt Nam xin giới thiệu tới bạn đọc toàn văn bức thư của em Phạm Phương Thảo, lớp 7B8 trường THCS Chu Văn An, quận Ngô Quyền, TP.Hải Phòng – bức thư đạt giải Nhất quốc gia cuộc thi viết thư quốc tế UPU 43:

 

Ngày 17 tháng 1 năm 2014


Kính gửi bà!

 

Tôi là cây vĩ cầm nhỏ của cậu Vĩ Phong - con trai út của bà. Những ngày tháng vừa qua quả là những ngày tháng căng thẳng và vô cùng đau khổ của gia đình bà. Tôi xin chia buồn. Nhưng xin bà, bà đừng làm mất đi niềm đam mê âm nhạc của cậu con trai bé bỏng.

 

Là một cây đàn ngày ngày được để gọn ghẽ nơi góc phòng, tôi được chứng kiến sự tình đang diễn ra trong gia đình bà. Chồng bà đã bỏ đi theo cô nghệ sĩ chơi violin nổi tiếng khiến bà buồn bã và trở nên ghét violin, ghét cái gọi là âm nhạc. Vì vậy mà bà nỡ vô tình phá hỏng ước mơ âm nhạc của cậu con trai để cậu lại trở về sống lầm lũi như trước ư?

 

Cậu chủ bị mù từ nhỏ. Cậu đã nhiều lần tâm sự với tôi về cuộc sống xưa kia. Khi chưa có tôi, cậu lặng lẽ, cô đơn biết bao! Không bạn bè, không vui chơi, không dám bước chân ra khỏi nhà khi không có ba mẹ… Cậu mặc cảm, tự ti, luôn dựa dẫm vào người khác. Cho đến một ngày, vô tình nghe thấy tiếng đàn violin bên tai, cậu khao khát có một cây đàn. Nhiều lần như vậy, chẳng biết từ đâu, niềm đam mê âm nhạc đã trỗi dậy trong tâm hồn nhỏ bé của cậu. Từ khi tôi đến với cậu, mọi thứ đã đổi thay hoàn toàn. Âm nhạc với cậu là từ đôi tai, nhưng hơn cả là từ trái tim. Cậu đã học chơi đàn với đôi mắt mù lòa và niềm khâm phục của cô giáo dạy nhạc. Từng đầu ngón tay khẽ lướt gậy qua khung đàn, cậu đã cảm nhận âm nhạc bằng tình yêu, niềm say mê. Cậu quá yêu âm nhạc!

 

Và rồi, bà biết đấy, cậu chủ đã mở lòng với cuộc sống. Cậu đòi đi học, đòi đi chơi, đòi được giao lưu, tiếp xúc với mọi người. Một phần cậu muốn khoe mình biết chơi đàn, và một phần là do sự tác động của âm nhạc với tâm hồn cậu. Âm nhạc ư? Nó không chỉ là thứ sinh ra để giải trí, mà còn làm thay đổi cuộc sống của cả một con người. Chính tôi - thứ nhạc cụ đại diện cho âm nhạc đã biến một cậu bé lầm lũi trở thành người có ước mơ, hoài bão. Bà có biết cậu đã ước mơ trở thành một nghệ sĩ chơi violin tài ba không?

 

Vậy là bà đã hiểu sự lay động của âm nhạc tới mỗi con người như thế nào. Cậu con trai bé nhỏ của bà là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Tâm hồn cậu trong sáng hơn, lạc quan hơn, cậu sống có mục đích hơn. Cậu muốn đi học, muốn được chơi với bạn bè, có nhiều bạn bè yêu mến. Cậu đã vứt hết cái mặc cảm của cuộc đời đen tối trước kia. Ấy là khi âm nhạc lên ngôi. Âm nhạc quá quan trọng, quá cần thiết với cậu. Nó mang đến một chân trời mới, một thế giới mới - thế giới của ánh sáng, của những thăng hoa mà cậu đã nhìn thấy không phải bằng đôi mắt. Tương lai đang đến, thử tưởng tượng một cậu bé có cái tên Vĩ Phong kiêu hãnh đứng trên sân khấu, mải miết theo những nốt nhạc cao vút và rong ruổi cùng sự tán thưởng của khán giả - thứ mà bà không mang đến được, ba cậu cũng không mang đến được.

 

Đó chẳng phải là một điều kì diệu ư?

 

Và bà chẳng phải sẽ rất hạnh phúc và tự hào ư?

 

Vậy mà tại sao bà nỡ cấm con trai mình chơi nhạc vì một lẽ quá ư là cá nhân. Nhưng bà có biết, mỗi khi bà ra khỏi nhà là cậu chủ vẫn lén lôi tôi ra, kéo lên những nốt nhạc bình yên, thả hồn mình vào những giai điệu trong veo. Để rồi mỗi lần bà về, cậu cuống lên vứt tôi vào xó, như những gì bà đã làm với tôi - đập tôi không thương tiếc để bà không phát hiện. Sau mỗi lần ném tôi như vậy, cậu lại sà vào chỗ tôi, ôm tôi trong lòng, thổn thức với những tiếng nấc trong đau đớn. Còn tôi, sau những trận bầm dập bởi bụi bặm, vì tình thương, sự nâng niu, trân trọng của cậu chủ, tôi vẫn sống như hôm nay.

 

Bà chủ đáng kính! Chẳng nhẽ bà muốn cuộc sống của con trai mình trở về sự lầm lũi ngày xưa sao? Chẳng nhẽ bà muốn cậu bé đầy khát khao và ước mơ kia phải từ giã âm nhạc, từ bỏ những tiếng đàn đã làm cho cậu tự tin như ngày hôm nay sao? Bà thật vô tâm và độc ác quá! Âm nhạc một khi đã là cuộc sống của con người thì khó có thể kéo nó ra khỏi họ.

 

Vì vậy, tôi mong bà sau khi đọc bức thư này, hãy gạt đi những nỗi buồn cá nhân mà nghĩ về con trai mình, về tương lai tươi sáng mà cậu đang hướng đến. Tôi rất mong có một sự thay đổi tốt đẹp.

 

Từ căn phòng của cậu chủ.
Cây Violin

 

Thanh Thảo